Gốc > Trang thơ >
Bùi Thị Hải Yến @ 14:47 01/12/2012
Số lượt xem: 1116
Vợ ơi!
Trong đời người đàn ông có hai tiếng gọi tha thiết nhất. Đó là khi còn trẻ ta gọi: Mẹ ơi! Và khi đã lớn, ta gọi: Vợ ơi! Thế nhưng đọc “Vợ ơi!” của Nguyễn Duy, ta không khỏi giật mình thảng thốt và bỗng dưng cũng thầm gọi: Vợ ơi!

Khi trong túi có mấy đồng ngọ nguậy
ta chạy rông như gì nhỉ - quên đời
lúc xơ xác bờm xơm từng sợi tóc
đói lả mò về
cơm đâu
vợ ơi…
***
Và tao tác bạn bè cơn hoạn nạn
đòn du côn tóe máu tâm hồn
Và tung tóe cả bướm vàng bướm trắng
này giọt cay giọt đắng giọt buồn nôn
móc họng mửa ra cầu vồng bảy sắc
vợ dìu ta
từng bậc
thang mòn…
***
Đêm huyền ảo một kinh kỳ se lạnh
một mình ta cô quạnh giữa muôn người
mặt sông lạ gợn nếp nhăn đuôi mắt
bủn rủn buồn
ta thầm kêu
vợ ơi…!
Nguyễn Duy
Bùi Thị Hải Yến @ 14:47 01/12/2012
Số lượt xem: 1116
Số lượt thích:
0 người
- Chiều nhớ (28/11/12)
- CÔ GIÁO NHỎ! (07/11/12)
- BIỂN VÀ NỖI NHỚ (03/11/12)
- Bài thơ gửi tặng (29/09/12)
- Biển khát (20/07/12)





Vợ là gì nhỉ? " Là mẹ - Nuôi và dạy dỗ ta nên người.
Là chị - An ủi ta mỗi khi ta buồn.
MỜI CÔ HẢI YẾN 4/12 ĐẾN DỰ SINH NHẬT WEB
CHÚC CÔ CUỐI TUẦN NHIỀU NIỀM VUI - HẠNH PHÚC