Dòng sông trôi

Xin Chúa lòng lành

002


Trường tồn

Tài nguyên dạy học

Chúc mừng năm mới

8D0.7020208_1_1

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Bùi Thị Hải Yến)

CẬP NHẬT THÔNG TIN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Picture61.png IMG_5923.jpg Hong_83.jpg 01_CANH_THIEP_DAU_XUAN.swf DONG_HOI_THANH_PHO_HOA_HONG.swf 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Trieu_bong_hong.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf Tu_hao_nha_giao_Viet_Nam__Top_ca__320_lyrics_upload_boi_thichnghenhacgl.mp3 Phunuvietnam_20_102.jpg Chao_nam_hoc_moi.swf QB__BN.swf HOI_NGO.jpg P1060114.jpg Happy_New_Yer_20137.swf Xuan1.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Danh ngôn cuộc sống

    Lời hay ý đẹp

    Free VIETNAM MySpace Cursors at www.totallyfreecursors.com

    Hoa lan

    Thành viên Violet

    Tôi yêu các bạn


    Spider01june

    Lịch vạn niên

    Đèn kéo quân

    Sắc hoa lung linh

    ảnh động 8-3 (7)

    Thời tiết trong ngày

    Thủ đô Hà Nội
    Ha Noi

    Cố đô Huế
    Co Do Hue

    Tp Hồ Chí Minh
    Ho Chi Minh

    Tp Ðà Nẵng
    Da Nang

    SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG!

    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    Quản chồng

    Anh nhớ mãi lần xe hư, trong túi chỉ vỏn vẹn hơn chục ngàn, trời lại mưa lất phất. Lẽ ra cứ liều ghé sửa xe rồi gửi giấy tờ lại, nhưng lòng trĩu nặng, anh quyết định dắt bộ về nhà. Mở cửa, thấy em vờ tỏ vẻ vô tư như “chẳng có gì ầm ĩ”, anh càng thêm giận. Đến bao giờ em mới hiểu rằng, cái cách quản lý chồng của mình đã lạc hậu, cổ hủ lắm rồi?


    Quản chồng?


    Từ hồi mới lấy nhau, em đã ngại đi làm. Ừ thì anh là đàn ông, chịu khó hơn chút để vợ con thong dong, cũng có thể chấp nhận được. Nhưng em ở nhà mà cứ muốn vươn cánh tay mình ra thâu tóm mọi thứ là không được. Lương cứng lương mềm gì, em giữ cả “xác” thẻ lẫn mật khẩu, anh muốn mở thẻ phụ, em làm mình làm mẩy. Anh đành phải nhịn cho êm cửa êm nhà. Mỗi ngày em lại “cơm đong gạo phát” cho anh một số tiền nhất định. Anh cần tiền chi dùng việc gì đó, thì còn khó hơn lên trời. Cái “cơ chế xin - cho” của em làm anh bức bách vô cùng, đương nhiên phải tìm cách đối phó.

    Giờ thì anh giỏi “lách” lắm rồi, em có biết không? Sao em không tự hỏi vì đâu anh chẳng còn kỳ kèo khi mỗi ngày mỗi “lãnh lương” nữa? Anh cũng không buồn đề nghị em cho anh ứng theo tuần hay tháng cho dễ chi tiêu như trước, vì anh đã có giải pháp xoay xở, tương kế tựu kế. Anh buồn cười nhớ em kịch liệt phản đối việc chồng có trong túi hơn trăm ngàn, dễ sinh tật. Phỏng có ích gì khi thâm tâm người ta đã muốn hư hỏng.

    Anh muốn nói với em rằng, khi một người đàn ông không được làm chủ cuộc sống của mình, điều đó đủ sức để mọi cảm xúc chết dần chết mòn. Anh thú thật là đôi khi chẳng còn hứng thú trở về nhà nữa, khi vừa hết giờ là đã thấy em nhắn gọi. Mỗi khi anh có chút thời gian rảnh rỗi, em đều nhắc nhở anh không được thế này thế nọ. Em không thích anh gặp gỡ bạn bè, không muốn anh giao tiếp ngoài xã hội, em muốn anh chỉ biết có công việc và gia đình. Mà sống như thế, khác nào anh phải đi tu hay… đi tù? Một người vất vả lao động mà chẳng được hưởng chút nào thành quả làm ra, bị xét nét chi li từng xu từng đồng, thì lấy gì ra động lực để mà anh tiếp tục đi “cày” về nộp cho em đây? Đến cả việc biếu mẹ ít tiền, anh cũng phải tự chắt bóp, thì làm sao anh không phải giấu em lập quỹ riêng được?

    Anh nhìn lại lòng mình, thấy đan xen bao nỗi thất vọng, chán ngán, mỏi mệt, mà không khỏi lo lắng…

    Theo Hải Đăng


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Hải Yến @ 17:19 23/12/2012
    Số lượt xem: 956
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Trời!

     
    Gửi ý kiến

    .